Biển đảo Việt Nam là một phần máu thịt không thể tách rời của Tổ quốc. Trải qua hàng nghìn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, các thế hệ cha ông ta đã xác lập, thực thi và bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất.
Từ Hoàng Sa đến Trường Sa, từ những hòn đảo tiền tiêu giữa trùng khơi sóng gió, chủ quyền quốc gia luôn được khẳng định bằng cơ sở pháp lý, bằng lịch sử rõ ràng và bằng cả sự hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ người Việt Nam.
Việt Nam là quốc gia ven biển có lịch sử lâu đời gắn liền với biển đảo. Từ nhiều thế kỷ trước, Nhà nước Việt Nam đã thực hiện các hoạt động quản lý, khai thác và bảo vệ các vùng biển, đảo một cách liên tục và hòa bình.
Nhiều tư liệu lịch sử, bản đồ cổ và văn bản hành chính qua các triều đại đã ghi nhận rõ ràng chủ quyền của Việt Nam đối với các vùng biển đảo. Điều này tạo nên cơ sở lịch sử và pháp lý quan trọng khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông.
Theo thống kê, Việt Nam hiện có hơn 3.000 hòn đảo lớn nhỏ trải dài từ Bắc vào Nam, trong đó có hai quần đảo quan trọng là Hoàng Sa và Trường Sa. Điều này cho thấy vị trí đặc biệt quan trọng của biển đảo trong lãnh thổ và sự phát triển của đất nước.
Bên cạnh cơ sở lịch sử, chủ quyền biển đảo của Việt Nam còn được khẳng định trên cơ sở pháp lý phù hợp với luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982. Việc quản lý và bảo vệ biển đảo của Việt Nam được thực hiện một cách hòa bình, liên tục và hợp pháp.
Biển Đông có vị trí chiến lược quan trọng về kinh tế, tài nguyên và quốc phòng – an ninh. Đây là tuyến hàng hải quốc tế lớn, giàu dầu khí và hải sản, góp phần phát triển các quốc gia ven biển, trong đó có Việt Nam. Vì vậy, bảo vệ chủ quyền biển đảo là trách nhiệm của Nhà nước và nghĩa vụ của mỗi công dân.